8e218a8d4d8a3ba937fc29eeb42b64cdTôi đã từng vẽ ra trước tương lai của mình từ năm tôi còn học 12. Tôi còn nhớ rõ, đó là lúc tôi làm hồ sơ thi đại học. Khi tôi đặt bút làm hồ sơ, tôi đã hoạch định luôn tương lai của mình từ đó. Khi ấy, tôi chọn cho mình ngành báo chí, một ngành mà theo tôi, sau này phải bôn ba nay đây mai đó, không ổn định. Vì thế, tôi nghĩ, nghề của mình không hợp với việc có gia đình. Đơn giản vì tôi không muốn làm khổ những người thân xung quanh…

Tôi dự định sẽ học xong đại học, ra đi làm báo. Mà các bạn biết rồi đây, nghề báo lắm vất vả, gian nan, nhất là với con gái. Nhưng tôi không hề sợ. Tôi quyết tâm theo và tôi tin tôi làm nổi. Tôi biết gia cảnh của mình không mấy khá giả, cũng chẳng quen biết hay “con ông cháu cha” gì nên việc ra trường và có chân ngồi văn phòng là điều không hề dễ. Vì thế tôi biết trước, mình sẽ phải bôn ba nhiều lắm.

Tôi nghĩ sau khi học xong 4 năm, sẽ ra trường đi làm. Cố gắng bươn chải, tìm kiếm, làm hết sức mình để tích lũy một số tiền kha khá để hưởng già. Tôi sẽ chẳng lập gia đình, và dĩ nhiên sẽ không sinh con. Vì nếu có gia đình thì sao có thể bôn ba được nữa. Gia đình, con cái, bao nghĩa vụ sẽ trói buộc chân mình, nếu thế sớm muộn mình sẽ bỏ nghề mất thôi. Quan điểm của tôi là sẽ không lập gia đình. Nếu có lập gia đình thì sẽ không sinh con. Nhất định là như thế! Tôi sẽ đi làm kiếm tiền để đến khi trung niên sẽ tìm xin một đứa bé về nuôi. Và sau này, khi tôi không còn nữa, gia tài của tôi (nếu có) sẽ thuộc về nó.

Tôi vốn thích cuộc sống tự do, tự tại, không ràng buộc. Tôi thích ở một mình, ăn một mình ngủ một mình. Đôi khi, cảm thấy như thế là cô đơn, buồn tẻ, nhưng bù lại cũng có cái sướng của nó. Ung dung, tự tại, thích làm gì thì làm, thích sống như thế nào thì sống. Sẽ chẳng bị ai than phiền, nhăn nhó, cũng chẳng phải bận tâm, lo lắng cho ai. Nói thì nói thế, nhưng tôi cũng thích có người yêu. Có người yêu cũng vui chứ, cũng hạnh phúc lắm chứ! Ấy là những lúc đau ốm có người bên cạnh chăm sóc, lo lắng cho. Ấy là những lúc buồn bực, bức xúc có chỗ để xả giận… Nhưng mà cũng lắm lúc phiền toái oái ăm lắm lận…! Những lần cãi nhau, những ngày chả buồn nói với nhau câu nào dù chẳng có lí do gì đáng kể,… Những lúc ấy, cảm giác sao mà khó chịu ghê gớm, muốn bỏ quách đi cho xong!

Tôi thích cuộc sống một mình, làm bạn với hoa cỏ, chim muông. Tôi thích có một căn nhà nho nhỏ (nhà trọ cũng được) thoáng mát. Buổi sáng ngủ dậy, mở tung cửa sổ đón những tia nắng đầu tiên. Buổi chiều có thể nằm dài trên giường nghe vi vu gió hát. Buổi tối thoải mái thả cửa sổ nghe từng lọn gió thổi nhẹ vào căn phòng, mơn man lên khuôn mặt; nhìn ngắm ánh trăng non đầu tháng đang thổn thức… Tôi sẽ nuôi cá cảnh. Sẽ sắm một cái bể cá thật to, nhưng sẽ nuôi chỉ một đôi cá. Mỗi ngày sẽ cho nó ăn, lúc buồn có thể nhìn ngắm đôi cá vui đùa, đuổi bắt nhau, thích lắm! Tôi sẽ nuôi thêm một nàng cún xinh xắn. Mỗi ngày sẽ ôm nó vào lòng, vuốt ve nó, vỗ về nó cứ như nuôi một đứa trẻ vậy. Và mỗi khi đi làm về, cún ta sẽ chạy vù ra tận ngõ ngoe nguẩy cái đuôi mềm mại, duỗi mõm vào đôi chân như đòi bế… Ôi, một cuộc sống tựa mơ như thế thú vị làm sao. Tôi sẽ chẳng buồn phiền, lo âu gì cả. Mà nếu có buồn phiền, tôi sẽ dắt cún đi dạo chơi, chở cún đi ăn vặt, cứ như thế phiền muộn sẽ tự động bay đi…

Đến tận bây giờ, năm 3 đại học rồi nhưng tôi vẫn giữ ý định đó. Tôi có người yêu. Tôi đem ý định đó nói với anh ấy, anh bảo tôi khùng. Tôi nói, chúng ta có thể yêu nhau, có thể sống cùng nhau, nhưng đừng cưới nhé! Anh không đồng ý! Thì kệ anh, nếu không đồng ý thì anh cưới một mình anh đi, em không cưới. Mà nếu có cưới, em sẽ không sinh con đâu. Em không thích bị ràng buộc, càng không muốn làm khổ những người xung quanh. Hy vọng là anh sẽ hiểu…

Tôi sẽ cố gắng thực hiện giấc mơ ấy của mình, thực hiện cuộc sống mà mình hằng mong ước!

HHLP- ĐN vào thu, 13.8.15

Advertisements